Thursday, 13 December 2012

Nơi xa lạ





Muốn trở nên thân thiết với một điều gì đó thật khó khăn. Trong khi một nơi vốn thân thuộc trở thành xa lạ lại thật dễ dàng. 

Thế là tôi đã rời Miếu thần tiên(*) được 1 tháng có lẻ. Khi về lại Miếu thần tiên, tôi thấy trong lòng mình thật kỳ lạ. Mới đây thôi đó vẫn là nơi mình thân thuộc, bỗng trở nên xa lạ tự lúc nào. Có cảm giác như là hụt hẫng dâng lên trong tim, dâng lên đáy mắt.

Vẫn chưa quen được với nơi ở mới. Mỗi khi đi về vẫn có cảm giác mình đang đến một nơi-không-thuộc-về-mình, có cảm giác thật bơ vơ trên thế gian này, chẳng có nơi nào thân thuộc, chẳng có nơi nào muốn về, nỗi cô đơn thấm vào như gió lạnh buốt lưng.

Friday, 20 July 2012

Cảm xúc mùa hè

Mùa hè đã đi quá nửa. Những cơn nóng oi nồng của mùa hè xứ Bắc khiến tôi muốn ngộp thở, chỉ chờ cơn mưa rào đổ xuống cho tâm mình bằng lại.

Tôi nhớ mùa hè sắp tốt nghiệp, tôi đọc mỗi trang sách và thấy mở ra trong đầu mình vô số ước mơ. Từ đó đến giờ đã nhiều mùa hè trôi qua, tôi đang bước trên một con đường khác. Những cánh chim ước mơ trong lòng tôi cứ lụi dần. Tôi hiểu ra rằng con đường dẫn mình đến ước mơ không phải được vẽ ra từ những trang sách, mà từ sự dũng cảm xông pha của mình. Đôi khi tôi hối hận, đôi khi tôi nuối tiếc... Giá như có cơn mưa.

Người mẹ vĩ đại

 Người mẹ vĩ đại ở đâu? Chẳng phải Âu Cơ đội đá vá trời, chính là bà mẹ lắm lời của tôi suốt ngày ca cẩm chuyện tôi mãi chưa lấy chồng để mẹ yên tâm. Là bà mẹ cổ lỗ không biết dùng máy tính, máy tính với mẹ chỉ là các nút on/off và biểu tượng internet, hết mở rồi lại tắt, mẹ cũng chẳng biết đến anh Gồ, bạn Fây hay bạn Ya-hu gì sất. Là bà mẹ chỉ biết dùng điện thoại để nghe và gọi, đến nhắn tin cũng chẳng biết luôn. Cháu tôi 3 tuổi, cầm cái điện thoại của tôi là mở Angry bird ra chơi nhoay nhoáy, nhưng mẹ tôi thì chịu, tắt trò chơi ở đâu cũng bó tay chứ đừng nói là mở.

Người mẹ vĩ đại của tôi thích xem phim truyền hình nhiều tập, đang xem thì ngủ từ lúc nào chẳng biết, nhưng cứ thích mở tivi xem mới chịu, rồi cứ thế ngủ khò khò, gáy o o luôn. Mẹ chẳng biết đến dưỡng da, làm tóc hay làm móng, da mẹ sạm, chân tay mẹ khô và đầy những vết chai to đùng đã cứng lại theo thời gian, cứ đến mùa đông lại nứt nẻ chảy máu.

Mẹ tôi hay càu nhàu những chuyện cỏn con (mà tính mẹ hay lo ra nên cứ nói mãi, nhiều lúc làm các con cáu nên cãi lại. Cũng có khi mẹ tủi thân, nhưng rồi lại quên luôn, chắc vì không chấp bọn trẻ con : P ), mẹ hay cứ tiếc từng đồng đi chợ, ăn ngon chẳng dám, mặc đẹp cứ tiếc để lúc mấy đứa con lớn tướng (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng) lèo nhèo đòi viện trợ mẹ lại gửi cho vài đồng. Nghỉ hưu rảnh rỗi nhưng cũng chẳng dám đi du lịch, lúc bị ốm mẹ cũng ngại đi viện vì tiếc tiền (mặc dù có bảo hiểm), mẹ còn bảo chị gái tôi đừng nói tôi biết vì sợ tôi lo lắng. Tôi về thăm mẹ thì mẹ bảo về làm gì cho mệt, rồi lại bảo cứ ở nhà mà chơi với cháu, ra viện với mẹ làm gì cho mệt ra. Nghe mà rơm rớm nước mắt, thương mẹ chẳng hết.  

Mẹ vĩ đại của tôi hết sức bình thường, cũng khó tính, cũng buôn chuyện xóm giềng, cũng lẩm cẩm, cũng lo xa như mọi bà mẹ khác. Và tôi nghĩ, tất cả mọi bà mẹ đều vĩ đại như thế, đều hy sinh rất nhiều thứ trong cuộc đời vì con cái của mình.

Viết đến đây thì thấy tự nhiên cơn xúc động trào lên, dừng đã. Hôm nào sẽ viết tiếp phần Bố vĩ đại.

Thursday, 5 July 2012

15’ ở Miếu thần tiên


Cái này đú theo bác Bút Chì.

Bây giờ là 15h45’, và tôi sẽ viết trong đúng 15’.

Ngày hôm nay thời tiết khiến đầu tôi đau như búa bổ. Được cái an ủi là nắng đẹp và gió mát. Từ chỗ tôi đang ngồi, buổi sáng và buổi chiều sẽ có chim hót, nghe gió thổi, đêm sẽ nghe thấy chuột mèo đuổi nhau chạy trên mái tôn. Mỗi ngày đều có nhiều điều thú vị qua ô cửa sổ. Tôi thích nơi này.

Tôi nghe tiếng xe cộ từ xa xa. Chắc lại tắc đường đâu đó trong ngõ. Đây là chuyện thường ngày ở huyện.
Vừa Alt Tab sang blog bác Bút Chì, thấy 2 chữ “truyện tranh”. Tôi cười thầm “Mình đúng là otaku”.

Tôi say mê truyện tranh. Tôi đang đọc lại Nina Jalhea. Bộ truyện Hàn Quốc mà tôi đánh giá là hay nhất trong các truyện Hàn đã được xuất bản. Đến đây lại nhớ ra cái tính thất thường của tôi. Bỗng nhiên tôi lên cơn cuồng nộ muốn đọc một truyện nào đó, đọc ngày đọc đêm, thậm chí còn muốn mua về sưu tập. Nhưng rồi bỗng nhiên tại một điểm maximum của đồ thị, cơn rồ dại của tôi biến mất. Mất tăm như chưa từng có. Thậm chí tôi còn chả buồn đọc tiếp để xem kết thúc như thế nào. Tất nhiên chuyện này không xảy ra với Nina Jalhea, nhưng nó đã xảy ra nhiều rồi. Tôi là đứa thất thường như thế đó, không chỉ với truyện tranh đâu mà còn với nhiều thứ khác. Và cũng vì cái tính này mà ngày đó tôi từng làm một việc khiến tôi hối hận đến nhiều năm sau.

Không biết nên viết gì tiếp nhỉ. Suy nghĩ thôi đã mất 2’. Đôi khi phải chạy đua mới thấy thời gian quả là một kẻ đáng sợ. Đặc biệt là khi ta đã vào độ tuổi mãn teen : D

Hết 15’. Xe rác đang gõ, hươu-kun trước mặt đã mấy ngày không được ngắm hoa, trông có vẻ đang tiu ngỉu. Dừng ở đây thôi.

Sunday, 2 October 2011

Ức chế

Dạo này mắc bệnh ức chế nhiều thứ.

Ngày trước có tức một cục cũng ngậm bồ hòn làm ngọt, ôm cục tức vào lòng, để lâu lâu cũng tan. Có khi không tan được mà cứ nặng lên thì nổ bùm một cái, thế là lại nguôi.

Rồi người khác kêu là có gì không vừa lòng thì cứ nói ra, thế là sinh cái bệnh bực mình cái gì là nói luôn. Kết quả là truyền cơn ức chế sang cả lũ. Chả giải quyết được quái gì sất. Điên thì vẫn điên, bực mình vẫn bực mình, cái xấu cái không tốt vẫn ở đó. Chắc lại tạo được đôi chủ đề cho dư luận tâm sự khi không có mình là dạo này mình mắc chứng khó ở hoặc mình dở hơi hoặc mình bị điên bị rồ hoặc sao sao đó vân vân và vân vân...

Viết hết đến đây thì cơn bực mình cáu gắt của mình nó cũng tan bớt, nhưng cái xấu cái không tốt vẫn ở đó, mà mình chưa tìm được phương pháp đối thoại nào mới mẻ hơn cả.

Làm người khó thật đấy!

Monday, 8 August 2011

Vu vơ (1)

Hôm nay mưa. Mưa to. Mình ở nhà một mình, ngồi trên tầng 3 online, đang tận hưởng mưa thì thấy sấm sét đùng đùng. Bỗng thấy sợ. Chả hiểu sợ cái quái gì, chỉ biết là vội vàng phi ra đóng cửa sổ.

Ngày xưa, hồi mình bé bé, nhà ở vùng mỏ than, mỗi lần trời mưa thì sét còn nhiều hơn cả mưa. Sét rạch trời, xé toạc màng nhĩ, rung chuyển đầu óc mỗi lần nghe xong cái nhịp "xoẹt xoẹt xoẹt đoàng" ấy. Nghe mãi, mà chả thấy sợ là gì. Thậm chí, khi đi học cấp 3, mình ra thành phố, mưa bão ít sấm ít sét, còn thấy thiếu thiếu cái gì đó. Mỗi lần đi học, các bạn nghe sét đánh thì hét ầm ầm, mình rất bình tĩnh nói "ở nhà tớ toàn sét, quen rồi".

Nhưng giờ mình bỗng sợ sấm sét. Mỗi lần nghe tiếng sấm sét cứ thấy bất an. Nói chung thì, chắc là mình sợ chết.

Mới thấy có nhiều thứ người ta có thể thay đổi, kể cả cái đã ăn sâu vào chính mình. Như cái phản xạ sợ hãi của chính Tôi. Đối với cả những hiện tượng tự nhiên và những mối quan hệ bất chợt ập đến.

Có đôi khi, bạn thân tôi nói "bạn đã thay đổi". Tôi thừa nhận sự thay đổi của mình như một sự tiến bộ về mặt tâm lý, tôi trưởng thành hơn, tự tin hơn, tôi thẳng thắn và khéo léo trong cách đối nhân xử thế hơn. Nhưng tôi mất đi cái Tôi trong sáng tin tưởng vào cuộc sống, vào sự tốt đẹp của con người và cái Tôi luôn lạc quan ngày xưa.

Nhưng tôi chấp nhận cái tôi hiện tại, vì tôi đã cố gắng làm những điều tốt nhất để có thể ít bị tổn thương một cách vô lý khi sống quá nhân hậu và vì người khác quá nhiều. Nhưng làm thế nào để nhặt nhạnh lại chút niềm tin khi mình muốn tin tưởng một ai đó hoàn toàn?






Thursday, 30 June 2011

Déjà vu



Mỗi khi bị déjà vu gắn với một sự kiện không hay hoặc sai lầm, mình bỗng nghĩ trong đầu: “ta lại lặp lại sai lầm của kiếp trước. Dù đã có cơ hội để làm lại nhưng ta vẫn không thể làm khác được”.