Cái nắng mùa hè làm tôi thấy mình có thể phát điên lên được.
Mỗi khi mệt mỏi, tôi thấy thật cô đơn -"sự cô đơn trong mối quan hệ với người khác còn thấm thía hơn nhiều nỗi cô đơn khi chỉ có một mình" - gần đây tôi càng ngày càng cảm nhận được sâu sắc câu nói này, những mối quan hệ nhạt dần khiến tôi thấy mình quá đỗi bơ vơ trước thế giới rộng bao la này. Tôi chỉ là một cá thể nhỏ nhoi giữa dòng xoáy cuộc sống, tôi đã từng tưởng có thể một mình bước tới mọi con đường tôi muốn, nhưng hóa ra có rất nhiều việc ngoài tầm với của mình, tôi chỉ như chú cá nhỏ đuổi theo cầu vồng mà thôi. Tôi thật ngây thơ.
Mùa hè nóng bức. Tôi đã không còn nghĩ về những điều mất mát. Bởi tất cả đã qua, qua rồi. Như ánh mặt trời rạng rỡ hôm nào đã vĩnh viễn biến mất.
Tôi muốn được yêu thương, muốn có một bờ vai tựa vào khi muốn khóc, muốn có một bàn tay nắm lấy khi run rẩy. Phải, tôi chỉ muốn được yêu thương mà thôi.
Wednesday, 12 June 2013
Stupid
Trí não dặn
dò rằng tôi nên làm thế này, nên xử sự thế
đó. Nhưng cảm xúc của tôi chẳng để tôi làm như những gì tôi nghĩ mà cứ đẩy tôi
đi trật đường ray mà tôi đã cố vạch ra bất chấp nỗ lực của chính tôi.
Xét cho cùng
thì tôi sống quá cảm tính cá nhân, điều đó khiến tôi gặp khó khăn trong việc kết
nối với thế giới bên ngoài và làm nứt gãy một số mối quan hệ mà tôi đang có.
Càng coi trọng mối quan hệ của mình bao nhiêu
thì tôi càng không thể dùng lý trí để điều khiển cảm xúc của mình được bấy nhiêu.
Nhưng "Không làm khác được"!
Monday, 27 May 2013
Linh tinh (1)
Tôi đang ôn thi, môn Tiếng Anh.
Càng học tôi càng thấy có quá nhiều công thức cần phải nhớ, kể cả với một thứ tưởng như bất công thức là ngôn ngữ. Tôi rất kém trong việc nhớ các công thức, mệnh đề, cấu trúc... trước giờ tôi chỉ biết dùng ngôn ngữ theo thói quen của mình mà thôi.
Thế mới biết cả thế giới đều dùng các công thức để vận hành mọi thứ, chỉ có tôi mà không biết điều đó mà thôi.
Càng học tôi càng thấy có quá nhiều công thức cần phải nhớ, kể cả với một thứ tưởng như bất công thức là ngôn ngữ. Tôi rất kém trong việc nhớ các công thức, mệnh đề, cấu trúc... trước giờ tôi chỉ biết dùng ngôn ngữ theo thói quen của mình mà thôi.
Thế mới biết cả thế giới đều dùng các công thức để vận hành mọi thứ, chỉ có tôi mà không biết điều đó mà thôi.
Thursday, 13 December 2012
Nơi xa lạ
Muốn trở nên thân thiết với một điều gì đó thật khó khăn. Trong khi một nơi vốn thân thuộc trở thành xa lạ lại thật dễ dàng.
Thế là tôi đã rời Miếu thần tiên(*) được 1 tháng có lẻ. Khi về lại Miếu thần tiên, tôi thấy trong lòng mình thật kỳ lạ. Mới đây thôi đó vẫn là nơi mình thân thuộc, bỗng trở nên xa lạ tự lúc nào. Có cảm giác như là hụt hẫng dâng lên trong tim, dâng lên đáy mắt.
Vẫn chưa quen được với nơi ở mới. Mỗi khi đi về vẫn có cảm giác mình đang đến một nơi-không-thuộc-về-mình, có cảm giác thật bơ vơ trên thế gian này, chẳng có nơi nào thân thuộc, chẳng có nơi nào muốn về, nỗi cô đơn thấm vào như gió lạnh buốt lưng.
Friday, 20 July 2012
Cảm xúc mùa hè
Mùa hè đã đi quá nửa. Những cơn nóng oi nồng của mùa hè xứ Bắc khiến tôi muốn ngộp thở, chỉ chờ cơn mưa rào đổ xuống cho tâm mình bằng lại.
Tôi nhớ mùa hè sắp tốt nghiệp, tôi đọc mỗi trang sách và thấy mở ra trong đầu mình vô số ước mơ. Từ đó đến giờ đã nhiều mùa hè trôi qua, tôi đang bước trên một con đường khác. Những cánh chim ước mơ trong lòng tôi cứ lụi dần. Tôi hiểu ra rằng con đường dẫn mình đến ước mơ không phải được vẽ ra từ những trang sách, mà từ sự dũng cảm xông pha của mình. Đôi khi tôi hối hận, đôi khi tôi nuối tiếc... Giá như có cơn mưa.
Tôi nhớ mùa hè sắp tốt nghiệp, tôi đọc mỗi trang sách và thấy mở ra trong đầu mình vô số ước mơ. Từ đó đến giờ đã nhiều mùa hè trôi qua, tôi đang bước trên một con đường khác. Những cánh chim ước mơ trong lòng tôi cứ lụi dần. Tôi hiểu ra rằng con đường dẫn mình đến ước mơ không phải được vẽ ra từ những trang sách, mà từ sự dũng cảm xông pha của mình. Đôi khi tôi hối hận, đôi khi tôi nuối tiếc... Giá như có cơn mưa.
Người mẹ vĩ đại
Người mẹ vĩ đại ở đâu? Chẳng phải Âu Cơ đội đá vá trời, chính là bà
mẹ lắm lời của tôi suốt ngày ca cẩm chuyện tôi mãi chưa lấy chồng để mẹ
yên tâm. Là bà mẹ cổ lỗ không biết dùng máy tính, máy tính với mẹ chỉ là
các nút on/off và biểu tượng internet, hết mở rồi lại tắt, mẹ cũng
chẳng biết đến anh Gồ, bạn Fây hay bạn Ya-hu gì sất. Là bà mẹ chỉ biết
dùng điện thoại để nghe và gọi, đến nhắn tin cũng chẳng biết luôn. Cháu
tôi 3 tuổi, cầm cái điện thoại của tôi là mở Angry bird ra chơi nhoay
nhoáy, nhưng mẹ tôi thì chịu, tắt trò chơi ở đâu cũng bó tay chứ đừng
nói là mở.
Người mẹ vĩ đại của tôi thích xem phim truyền hình nhiều tập, đang xem thì ngủ từ lúc nào chẳng biết, nhưng cứ thích mở tivi xem mới chịu, rồi cứ thế ngủ khò khò, gáy o o luôn. Mẹ chẳng biết đến dưỡng da, làm tóc hay làm móng, da mẹ sạm, chân tay mẹ khô và đầy những vết chai to đùng đã cứng lại theo thời gian, cứ đến mùa đông lại nứt nẻ chảy máu.
Mẹ tôi hay càu nhàu những chuyện cỏn con (mà tính mẹ hay lo ra nên cứ nói mãi, nhiều lúc làm các con cáu nên cãi lại. Cũng có khi mẹ tủi thân, nhưng rồi lại quên luôn, chắc vì không chấp bọn trẻ con : P ), mẹ hay cứ tiếc từng đồng đi chợ, ăn ngon chẳng dám, mặc đẹp cứ tiếc để lúc mấy đứa con lớn tướng (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng) lèo nhèo đòi viện trợ mẹ lại gửi cho vài đồng. Nghỉ hưu rảnh rỗi nhưng cũng chẳng dám đi du lịch, lúc bị ốm mẹ cũng ngại đi viện vì tiếc tiền (mặc dù có bảo hiểm), mẹ còn bảo chị gái tôi đừng nói tôi biết vì sợ tôi lo lắng. Tôi về thăm mẹ thì mẹ bảo về làm gì cho mệt, rồi lại bảo cứ ở nhà mà chơi với cháu, ra viện với mẹ làm gì cho mệt ra. Nghe mà rơm rớm nước mắt, thương mẹ chẳng hết.
Mẹ vĩ đại của tôi hết sức bình thường, cũng khó tính, cũng buôn chuyện xóm giềng, cũng lẩm cẩm, cũng lo xa như mọi bà mẹ khác. Và tôi nghĩ, tất cả mọi bà mẹ đều vĩ đại như thế, đều hy sinh rất nhiều thứ trong cuộc đời vì con cái của mình.
Viết đến đây thì thấy tự nhiên cơn xúc động trào lên, dừng đã. Hôm nào sẽ viết tiếp phần Bố vĩ đại.
Người mẹ vĩ đại của tôi thích xem phim truyền hình nhiều tập, đang xem thì ngủ từ lúc nào chẳng biết, nhưng cứ thích mở tivi xem mới chịu, rồi cứ thế ngủ khò khò, gáy o o luôn. Mẹ chẳng biết đến dưỡng da, làm tóc hay làm móng, da mẹ sạm, chân tay mẹ khô và đầy những vết chai to đùng đã cứng lại theo thời gian, cứ đến mùa đông lại nứt nẻ chảy máu.
Mẹ tôi hay càu nhàu những chuyện cỏn con (mà tính mẹ hay lo ra nên cứ nói mãi, nhiều lúc làm các con cáu nên cãi lại. Cũng có khi mẹ tủi thân, nhưng rồi lại quên luôn, chắc vì không chấp bọn trẻ con : P ), mẹ hay cứ tiếc từng đồng đi chợ, ăn ngon chẳng dám, mặc đẹp cứ tiếc để lúc mấy đứa con lớn tướng (cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng) lèo nhèo đòi viện trợ mẹ lại gửi cho vài đồng. Nghỉ hưu rảnh rỗi nhưng cũng chẳng dám đi du lịch, lúc bị ốm mẹ cũng ngại đi viện vì tiếc tiền (mặc dù có bảo hiểm), mẹ còn bảo chị gái tôi đừng nói tôi biết vì sợ tôi lo lắng. Tôi về thăm mẹ thì mẹ bảo về làm gì cho mệt, rồi lại bảo cứ ở nhà mà chơi với cháu, ra viện với mẹ làm gì cho mệt ra. Nghe mà rơm rớm nước mắt, thương mẹ chẳng hết.
Mẹ vĩ đại của tôi hết sức bình thường, cũng khó tính, cũng buôn chuyện xóm giềng, cũng lẩm cẩm, cũng lo xa như mọi bà mẹ khác. Và tôi nghĩ, tất cả mọi bà mẹ đều vĩ đại như thế, đều hy sinh rất nhiều thứ trong cuộc đời vì con cái của mình.
Viết đến đây thì thấy tự nhiên cơn xúc động trào lên, dừng đã. Hôm nào sẽ viết tiếp phần Bố vĩ đại.
Thursday, 5 July 2012
15’ ở Miếu thần tiên
Cái này đú theo bác Bút Chì.
Bây giờ là 15h45’, và tôi sẽ viết trong đúng 15’.
Ngày hôm nay thời tiết khiến đầu tôi đau như búa bổ. Được
cái an ủi là nắng đẹp và gió mát. Từ chỗ tôi đang ngồi, buổi sáng và buổi chiều
sẽ có chim hót, nghe gió thổi, đêm sẽ nghe thấy chuột mèo đuổi nhau chạy trên
mái tôn. Mỗi ngày đều có nhiều điều thú vị qua ô cửa sổ. Tôi thích nơi này.
Tôi nghe tiếng xe cộ từ xa xa. Chắc lại tắc đường đâu đó
trong ngõ. Đây là chuyện thường ngày ở huyện.
Vừa Alt Tab sang blog bác Bút Chì, thấy 2 chữ “truyện
tranh”. Tôi cười thầm “Mình đúng là otaku”.
Tôi say mê truyện tranh. Tôi đang đọc lại Nina Jalhea. Bộ
truyện Hàn Quốc mà tôi đánh giá là hay nhất trong các truyện Hàn đã được xuất bản.
Đến đây lại nhớ ra cái tính thất thường của tôi. Bỗng nhiên tôi lên cơn cuồng nộ
muốn đọc một truyện nào đó, đọc ngày đọc đêm, thậm chí còn muốn mua về sưu tập.
Nhưng rồi bỗng nhiên tại một điểm maximum của đồ thị, cơn rồ dại của tôi biến mất.
Mất tăm như chưa từng có. Thậm chí tôi còn chả buồn đọc tiếp để xem kết thúc
như thế nào. Tất nhiên chuyện này không xảy ra với Nina Jalhea, nhưng nó đã xảy
ra nhiều rồi. Tôi là đứa thất thường như thế đó, không chỉ với truyện tranh
đâu mà còn với nhiều thứ khác. Và cũng vì cái tính này mà ngày đó tôi từng làm
một việc khiến tôi hối hận đến nhiều năm sau.
Không biết nên viết gì tiếp nhỉ. Suy nghĩ thôi đã mất 2’.
Đôi khi phải chạy đua mới thấy thời gian quả là một kẻ đáng sợ. Đặc biệt là khi
ta đã vào độ tuổi mãn teen : D
Hết 15’. Xe rác đang gõ, hươu-kun trước mặt đã mấy ngày
không được ngắm hoa, trông có vẻ đang tiu ngỉu. Dừng ở đây thôi.
Subscribe to:
Posts (Atom)

